>
  • 3 lượt thích
  • 0 bình luận
  • 0 chia sẻ
  • Lưu tin
  • Dành cho những bạn thỉnh thoảng không biết mình là ai

BaBakorl

09/10/2019

Dành cho những bạn thỉnh thoảng không biết mình là ai

Đôi lúc trong cuộc sống bình thường, chúng ta sẽ tự hỏi mình đang làm gì với cuộc sống của mình vậy. Câu hỏi ấy bất thình lình rơi xuống đầu, làm chúng ta tự vấn trong chốc lát. Rồi một tin nhắn, một dòng thông báo xuất hiện trên màn hình điện thoại, chúng ta lại bỏ qua một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất, khi ta chuẩn bị khám phá bản thân, và quay trở về với nhịp sống bình thường.

Trong một hoàn cảnh nào đó thuận lợi hơn, hoặc dữ dội hơn một chút, khi bạn vừa thất bại nghiêm trọng hoặc đang quá tự do, bạn sẽ có nhiều động lực hơn để tìm hiểu rốt cuộc mình đang làm cái quái gì với cuộc sống của mình. Tất nhiên ngồi nghĩ mãi thì nó cũng chỉ rơi vào cái vòng luẩn quẩn. Một vấn đề khó có thể giải quyết bằng tư duy tạo ra nó.

Bạn hãy thử nghĩ đến một bộ ghép hình hay một bộ đồ chơi lego. Bạn mở bộ đồ chơi ra và được cấp vừa vặn số nguyên liệu cùng một cuốn sổ hướng dẫn. Để tạo hình giống sản phẩm bên ngoài, bạn cần làm từng bước ghép hình, không sai một ly, để rồi ra một sản phẩm đã được quy ước trước. Một con khủng long hoặc một chiếc máy bay.

Nhưng rồi đến một ngày bạn nhận ra mình không thích một con khủng long hay một chiếc máy bay. Chúng đẹp đấy, nhưng đó không phải những gì bạn muốn. Bạn muốn một… con mèo. Muốn làm vậy thì phải gỡ hết ra, và lắp ghép thành con mèo bạn muốn. Nhưng đến đây có hai vấn đề, một là bạn không biết làm một con mèo đẹp như thế nào, hai là số nguyên vật liệu ban đầu không đủ hoặc không phù hợp để làm một con mèo. Thế là bạn ngồi ngẩn ngơ với đống đồ chơi dở dở ương ương.

Cuộc sống của chúng ta cũng gặp phải tương tự. Sinh ra trong một xã hội với một nền văn hóa, một hệ tư tưởng sẵn có, chúng ta được trao cho những nguyên liệu có trước và một sổ tay hướng dẫn, để biến mình thành một chiếc máy bay hay một con khủng long. Hệ thống giáo dục cấp bậc được hình thành trên cơ chế khen, chê. Đứa nào càng giống khủng long và máy bay thì càng được coi là thông minh, có ích, biết nghe lời. Những đứa còn lại thì được coi là khó đào tạo, phải kèm cặp thêm.

Nhưng rất khó để quy chuẩn hóa một con người. Đến tuổi trưởng thành, thường là khoảng mười tám đến hai lăm, khi được trao đủ quyền tự do trong tay, họ bắt đầu… đập. Dẹp. Không có máy bay hay khủng long gì hết.

Đây là điểm khởi đầu cho khủng hoảng một phần tư cuộc đời, khi ta không biết mình muốn gì, nhưng lại biết mình không muốn gì. Rốt cuộc thì bạn muốn xây nên thứ gì? Bạn muốn trở thành điều gì?

Đơn giản là làm thứ bạn chưa bao giờ làm thôi. Sách mới, người mới, trải nghiệm mới. Ầy, nghe thì chung chung lắm, nhưng bạn đã thử chưa?

Nguồn: Phan Việt
  • commentBình luận